Sunday, July 8, 2012

TRĂNG CỐ NHÂN


TRĂNG CỐ NHÂN 
Võ Thạnh Văn


Có phải trăng mười năm trước
Vể soi tiệc rượu đêm nay
Trăng nầy, trăng xưa bội ước
Về cười thống hận men cay

 
Có phải trăng xưa yểu mệnh
Lụy tình treo cổ bên song
Trăng nào, trăng xưa bạc hạnh
Hận tình tự vận ven sông

 
Có phải trăng xưa bội bạc
Về trau chuốt giọng cuồng ngâm
Phụ tình, trăng xưa đài các
Về khoe xiêm áo xênh xang

Có phải trăng thề cổ độ
Về giăng tình võng truy hoan
Trăng nầy, trăng xưa dang dở
Về gieo hương sắc tân toan

Trăng nào, trăng xưa lơ lẳng
Về phơi hạt bụi đa tình
Lỗi hẹn, trăng xưa lãng đãng
Còn gieo duyên dáng nịch nhân

Kênh kiệu, trăng xưa lơi lả
Về dâng lá ngọc cánh vàng
Ngạo nghễ, trăng xưa vương giả
Khuya về xé lụa ngân vang

 
Lãng mạn, trăng xưa điệu hạnh
Mời người nhập hội uyên ương
Trăng nào điêu ngoa thái thậm
Về bung tóc lả nghê thường

Vuốt mặt đón trăng bầu bạn
Vỗ bàn cười hát nghênh ngang
Tiếp trăng, đeo gươm hào sảng
Đốt thơ pha rượu uống tràn

 
Tài hoa, thách trăng múa kiếm
Quan hoài, nài trăng thổi tiêu
Cảm khái, ép trăng say lịm
Mềm lòng, trăng khóc cô liêu

 
Trăng tao nhân, hề, thất chí
Trăng mặc khác, hề, ưu nhiên
Trăng tráng sĩ, hề, phóng khí
Trăng cố nhân, hề, miên miên
 
 Phù hư dật sĩ
Võ Thạnh Văn
1985







-

No comments:

Post a Comment